CHUYỆN NGÀY XƯA VÀ CHUYỆN NGÀY NAY : US. Special Force tổ chức Chiến dịch Kingpin đột kích trại tù Sơn Tây (Bắc Việt 1970) và Cuộc bắt cóc TT Maduro Tả phái (Venezuela 2026).

06 Tháng Giêng 20267:43 CH(Xem: 120)
CUỘC HÀNH QUÂN GIẢI CỨU TÙ BINH MỸ TẠI TRẠI SƠN TÂY (BẮC VIỆT) MÙA ĐÔNG 1970 .

Ngày 8 tháng 8 năm 1970 khi Chuẩn tướng Donald Blackburn trình bày ý tưởng đột kích, giải vây các tù binh Mỹ thì tổng Tham mưu trưởng Quân lực Hoa Kỳ đồng ý và ra lệnh tập dợt và đợi ý kiến của Tổng thống Nixon.
Đầu tháng 8 năm 1970, một toán đặc nhiệm mang tên “Ivory Coast”, chuẩn bị chiến dịch Kingpin. Vào những năm của thập niên 60 của thế kỷ 20, quân đội Hoa Kỳ được trang bị và huấn luyện cho các cuộc hành quân, đột kích do các Lực lương đặc biệt đảm nhiệm. Không quân Hoa Kỳ dùng các toán đặc biệt tìm kiếm và giải cứu các phi công bị bắn rơi với các trực thăng HH-53, hậu ủng bởi các khu trục cơ A-1 “Skyraider”.
Khởi đầu quân đội Mỹ cung cấp 100 binh sĩ, sau đó chỉ còn 56. Hải quân Mỹ cung cấp 59 phi cơ từ 3 hàng không mẫu hạm của Task Force 77 để làm nghi binh, đánh lạc hướng, bỏ bom ở Hải Phòng để báo động hệ thống phòng không của quân đội CS Bắc Việt. Không quân Mỹ sử dụng 5 trực thăng HH-53, 1 HH-3 (bị rớt khi hạ xuống Sơn Tây) và 5 phản lực cơ A-1E dùng để làm bế tắc điện tử của hệ thống phòng không, ngoài ra có các phi cơ tiếp tế nhiên liệu, nghe ngóng radar,..
Tập luyện cho chiến dịch này kéo dài suốt 3 tháng tại căn cứ không quân ở Florida, Khó nhất là những chuyến tập dợt bay đêm đến khi vị chỉ huy cảm thấy 95% có thể thành công, sau đó toán đặc nhiệm được điều động đến Thái Lan (12-17 tháng 11) do Đại tá Arthur D. “Bull” Simons dẫn đầu đã tiến hành tập kích trại tù Sơn Tây, cách Hà Nội chừng 32 kilômét (23 miles) về phía Tây bắc, trong một nỗ lực nhằm giải cứu 70 đến 100 tù nhân Mỹ nghi là bị giam giữ tại đây . Tù binh Mỹ (hầu hết là phi công) được giam trong trại ở Sơn Tây .
Nhiệm vụ giải cứu này – có tên Chiến dịch Bờ Biển Ngà – được lên kế hoạch từ tháng 6 năm 1970. Theo kế hoạch, một nhóm Đặc nhiệm Hoa Kỳ sẽ bay tới Sơn Tây bằng trực thăng và hạ cánh bên trong khu trại tù. Một nhóm đặc nhiệm hạ cánh bên trong sẽ đổ quân khỏi trực thăng và vô hiệu hóa mọi kháng cự của trại tù, trong khi các nhóm đặc nhiệm khác hạ cánh bên ngoài tường rào sẽ đột nhập vào và hoàn tất cuộc giải cứu.
Khoảng 11:30 đêm 20 tháng 11, lực lượng đặc nhiệm rời Căn cứ Không quân Hoàng gia Takhli, Thái Lan. Trong khi lực lượng tiếp cận trại tù, Không quân và Hải quân Hoa Kỳ bắt đầu tấn công các căn cứ quân đội và phòng không của CS Bắc Việt trong khu vực , nhằm đánh lạc hướng .
Cuộc đột kích vào Bắc Việt của quân đội Mỹ khá táo bạo, được chuẩn bị rất kỹ càng đã khiến Hà Nội lên tiếng phản đối, vì máy bay Mỹ bay vào không phận miền Bắc và bay ra mà phòng không và không quân CSHCM không biết. Cuộc đột kích này được mệnh danh là chiến dịch Kingpin. Lấy lại tên của một cuộc hành quân giải thoát tù binh Mỹ trong thế chiến thứ 2.
Theo tài liệu, không ảnh chụp bởi các máy bay USAF SR-71 “Blackbird”, cho thấy có sự hiện diện của tù binh Mỹ tại Sơn Tây, cách Hà Nội độ 32 cây số. Các tù binh, dùng các vật lớn để xếp lại với nhau theo khẩu hiệu, mật mã đã được dạy tại trường huấn luyện nên khi máy bay thám thính chụp không ảnh từ cao nhận ra. Khi ông tướng Donald Blackburn, chuyên về các cuộc hành quân đặc biệt ở Ngủ Giác Đài, xem những hình ảnh này thì muốn tổ chức cuộc giải thoát tù binh.
Theo không ảnh, người ta được biết có đến 70 tù binh, họ bận áo quần tù binh, đứng xếp hàng theo đội hình S.A.R (Search and Rescue) nhất là một góc của khu trại giam có chữ “K”, mật hiệu mà các phi công được huấn luyện, làm dấu trên mặt đất “Come and get me” (đến giải thoát tôi).
Chiến dịch được bật đèn xanh nhưng không ảnh cho thấy số các tù binh chiến tranh bị giảm. Sau này mới biết là họ được điều về Hoả Lò (Hilton Hà Nội). Ngay chính tướng Manor, chỉ huy cuộc chiến dịch từ Đà Nẵng, không biết là không ảnh của trại tù đã thay đổi.
Theo ghi nhận của tài liệu , tại vùng này, sợ trời mưa khiến nước sông dâng lên, sẽ làm ngập trại giam nên Hà Nội cho di tản các tù binh, có vài người dân đến ở, giặc áo quần phơi nên máy bay trinh thám chụp không ảnh, tưởng các tù binh vẫn còn tại trại giam.
Khi màn đêm xuống vào ngày 20 tháng 11 năm 1970, các phi đội đều sẳn sàng tiếp chiến. Tổng hành dinh của tướng Manor được nối kết với các khu trục cơ qua EC 135 và 2 EC-130. Tất cả các thông tin đều được theo dõi qua hệ thống RC-135M. 10 phản lực cơ F-4 bay theo đội hình chiến đấu để kiểm soát không phận, thêm 5 chiếc F-105 được dùng để tiêu diệt các dàn hoả tiển SAM. Có 10 chiếc KC-135 dùng để tiếp liệu. Các trực thăng tham dự cuộc đổ bộ và chiếc A-1 cất cánh từ Udorn và Nakhon Phanom, Thái Lan, bay đến điểm hẹn trên không phận Luang Prapang (Lào) , và được tiếp tế nhiên liệu trên không trung .
2:18 giờ sáng ngày 21 tháng 11 năm 1970, các biệt đội xâm nhập vào Sơn Tây. 6 trực thăng bay theo đội hình V, sau chiếc MC-130, bay sát ngọn cây qua Lào và đến miền Bắc. Máy bay MC-130 rọi sáng như ban ngày vùng trại giam , rồi nghe các súng đại liên của HH-53 bắn ào ào về phía các toà canh gác và các HH-3 đáp xuống để các lực lượng đặc biệt nhảy ra.
Trong khi chiếc HH-53 tấn công các trạm gác và các dãy nhà, chiếc HH-3 hạ cánh trong khuôn viên của trại giam và các lực lượng đặc biệt tìm kiếm các tù binh. Các trại giam đều trống không. Họ dùng cái loa nói tiếng Mỹ, kêu gọi tù binh, ngồi yên tại chỗ, họ sẽ đến giải cứu ngay. Khi vào các phòng giam thì không thấy người tù binh Mỹ nào cả ?
Trực thăng chở ông Simon, chỉ huy trưởng toán đặc nhiệm, đáp xuống lầm chỗ, theo tường trình của không ảnh được xem là trường học nhưng thực tế là chỗ ngủ của cảnh vệ và hạ các lính gác ở đây. Nghe nói lên đến 50 mạng. Thất vọng không tìm được tù binh, ông Simon ra lệnh rút lui. Các HH-53 đón các biệt đội lực lượng đặc biệt và quay lại căn cứ không quân ở Thái Lan. Trong cuộc rút lui, có một chiếc Wild Weasels, bị hệ thống phòng không SAM bắn, phải hạ cánh nhưng phi hành đoàn được giải cứu ngay sau đó.
Cuộc hành quân giải cứu các tù binh Hoa Kỳ tại Sơn Tây được xem là một chiến dịch hoàn hảo , một thành công chiến thuật , được thực hiện bài bản và mọi quân nhân Hoa Kỳ tham gia đều trở về an toàn . Chỉ có mặt 27 phút thay vì 28 phút như dự trù ở dưới đất và đã gửi thông điệp tới CSHCM rằng Hoa Kỳ có khả năng đưa một lực lượng chiến đấu đến cách thủ đô của họ chỉ vài chục dặm mà không bị phát hiện . " Mục tiêu đã đạt tới , nhưng mục đích thì không ? " Sau này phía Hoa Kỳ mới biết rằng các tù nhân đã được dời đi nơi khác , để tránh lũ quét từ tháng 7 do có sự di chuyển trùng hợp ngẫu nhiên . Nhìn bản đồ thì thấy con sông nằm cạnh trại giam. Mùa mưa đến thì nước dâng có thể lụt nên Hà Nội cho dời tù bình đi Hoả Lò khả tín. Không biết có phải sông Đáy hay không ?
Cuộc hành quân giải cứu các tù binh Hoa Kỳ tại Sơn Tây mùa đông 1970 , giúp quân đội Hoa Kỳ học tập kinh nghiệm , để tổ chức hiệu quả các cuộc hành quân khác tương tự như vụ đột kích vào Pakistan để bắt Bin Laden và cuộc nhảy toán của lực lượng Delta Hoa Kỳ tập kích tại Caracas bắt sống TT Maduro tả phái Venezuela ngày 3-1-2026 vừa qua .
" CÂU CHUYỆN NHỎ CỦA NGƯỜI TRONG CUỘC - ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY " .

... Các ông có nhớ vụ đột kích Sơn Tây của biệt kích Mỹ vào năm 1970 không? Khi ấy tôi ở binh chủng Phòng không & Không quân đóng ở đó.
Báo chí của ta lúc ấy không đăng tin, nhưng bên ta được một phe bẽ mặt, tẻn tò ... để cho biệt kích Mỹ đổ bộ ngay vào trung tâm hậu phương lớn của miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
Biệt kích Mỹ không cứu được một tù binh nào, nhưng cũng chẳng có thằng biệt kích nào bị bắt, hay bị thương, chúng nó êm ả rút hết, chỉ để lại một xác trực thăng bị phá huỷ do cánh quạt va vào cây bàng bị gãy.
Phía ta có mấy người chết.
Sau vụ đó Binh chủng phòng không & Không quân nhiều sỹ quan bị kỷ luật, mệnh lệnh được ban ra luôn phải cảnh giác túc trực chiến đấu 24/24 giờ, bắn hạ tất cả máy bay xâm phạm từ phía Lào bay sang mà không cần xin lệnh, xin chỉ thị, nếu không có thông báo trước.
Hôm ấy từ đài quan sát phát hiện có trực thăng bay vào từ hướng Tây (hướng Lào ) chỉ huy trung đoàn ra lệnh tiêu diệt.
Loạt đầu bắn lên trượt, loạt sau bắn lên cũng trượt.
Chiếc trực thăng hạ độ cao xuống thấp, pháo không còn tầm bắn.
Mấy phút sau, có lệnh không được nổ súng, đó là máy bay của ta.
Buổi chiều ban chỉ huy trung đoàn bị gọi lên.
Tướng Phùng Thế Tài - Phó tổng tham mưu trưởng, (trước đó là Tư lệnh Phòng không & Không quân) hầm hầm nét mặt. Ông này nổi tiếng là nóng tính, hay đánh lính còn gọi là “Phùng Thế Ục”
Tướng Tài chính là người có mặt trên chiếc trực thăng bị bắn trượt buổi sáng. Ông muốn bí mật bất ngờ đi kiểm tra, xem công tác cảnh giác đề phòng của lực lượng Phòng không & Không quân như thế nào.
Tướng Tài, nhìn chằm chằm vào từng sỹ quan của ban chỉ huy trung đoàn, mắt đỏ vằn như muốn nuốt thịt từng người. Tướng Tài hét lên:
- Cách chức, bỏ tù hết lũ ăn hại này đi.
Cả lũ xanh mặt, tham mưu trưởng trung đoàn ú ớ:
- Báo cáo Phó tổng tham mưu trưởng đã có lệnh bắn hạ bất kỳ máy bay nào xâm phạm từ hướng đó, nếu không được thông báo.
Tướng Tài túm áo ngực tham mưu trưởng trung đoàn.
- Tôi không kỷ luật các anh vì nổ súng, tôi kỷ luật các anh vì tội bắn trượt. Các anh luyện tập thế nào, bắn hai loạt vào chiếc trực thăng bay chậm như rùa mà không trúng, có phải là đồ ăn hại không? Sáng nay là máy bay địch thì nó vào đến tận Hà Nội thăm trung ương, thăm Phủ chủ tịch rồi.
... Quay lại vụ đột kích Sơn Tây của biệt kích Mỹ, tôi kể cho các ông nghe vì nhiều người không biết sự thật, cứ tưởng ta tài giỏi phá được kế hoạch của Mỹ.
Tù binh Mỹ (hầu hết là phi công) được giam trong trại ở Sơn Tây là chính xác.
Những tù binh này đã dùng đất đá, và nhiều vật dụng như quần áo, cuốc xẻng… xếp thành một ký hiệu, hy vọng máy bay trinh sát của Mỹ căn cứ vào ký hiệu sẽ tìm ra ra chỗ giam giữ để người Mỹ có thể giải cứu.
Quả tình là qua không ảnh, người Mỹ khẳng định trại giam Sơn Tây có tù binh Mỹ. Qua nhiều lần cho máy bay trinh sát kiểm tra, người Mỹ đã quyết định đột kích Sơn Tây để giải cứu.
Trước khi đột kích hai ngày, ảnh gửi về vẫn thấy có quần áo phơi trong trại có nghĩa là vẫn có phi công sống trong đó.
Nhưng khi biệt kích Mỹ đổ bộ xuống lại không có tù binh nào, đó là do một nguyên nhân tình cờ không chủ ý.
Trước đó mấy ngày khu vực Sơn Tây có mưa lớn, nên trại có nguy cơ bị ngập. Phía Bắc Việt phòng xa nên quyết định chuyển tù binh sang trại khác cách đấy mấy chục km.
Khi tù binh chuyển đi, có một số thương binh và binh lính đến sống trong trại, họ tắm giặt, phơi phóng quần áo, nên phía Mỹ vẫn tin tưởng trong trại có người.
Khi đội biệt kích Mỹ đang trên đường bay đến trại giam Sơn Tây, thông tin tình báo nằm vùng gửi về Mỹ, tù binh đã được chuyển đi nơi khác thì đã quá muộn.
Sau này phía Việt Nam nói bốc phét, vì có tin tình báo nên đã chuyển tù binh đi nơi khác.
Nếu có tin tình báo, sao không tổ chức đón lõng, mai phục tiêu diệt, bắt sống nhóm biệt kích này, để chúng an toàn về căn cứ ?
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn